Thứ Hai, 24 tháng 10, 2011

Hêbơrơ 12:12-17: "Những Việc Làm Và Không Làm Để Hoàn Tất Mỹ Mãn"


“CHÚA JÊSUS THÌ TỐT HƠN”
“Những việc làm và không làm
để hoàn tất mỹ mãn”
Hêbơrơ 12:12-17


Tình cảm như nung nấu của Sứ đồ Phaolô đạt cho những người Do thái anh em của ông với một sứ điệp nói tới Tin Lành của Đức Chúa Jêsus Christ là nổi ước ao muốn hoàn tất mỹ mãn. Ông vốn hiểu rõ rằng muốn như thế không những là khả thi mà còn là mối nguy hiểm rất lớn đã khởi sự có rồi, chớ không phải là hoàn tất mỹ mãn đâu. Ông đã viết ở I Côrinhtô 9:27 rằng ông sợ khi “…giảng dạy kẻ khác, mà chính mình phải bị bỏ chăng”. Phaolô không nói tới nổi sợ mất thiên đàng mà nói tới nổi sợ mình đã hoàn tất rất tồi!
Tác giả thơ Hêbơrơ cũng hiểu rõ điều nầy và chương 12 sách Hêbơrơ chủ yếu là huấn thị nói tới việc chạy một cuộc đua. Bạn sẽ nhớ rằng câu 1 chứa lời khuyên bảo: “…lấy lòng nhịn nhục theo đòi cuộc chạy đua đã bày ra cho ta ….”. Câu 2 dạy chúng ta phải nhớ giữ lấy mục tiêu nhắm vào Chúa Jêsus là Đấng Tác Giả và Thành Toàn của đức tin chúng ta. Câu 4 đến câu 11 nói tới chương trình huấn luyện của Đức Chúa Trời. Giờ đây, trong những câu 12 đến 17 mong mỏi của tác giả ấy là mỗi Cơ đốc nhân đều phải hoàn tất mỹ mãn.
Từng vận động viên bộ môn chạy đều hiểu rõ rằng có một điểm trong từng cuộc đua khi vận động viên chạy đến điểm đó, người tin rằng mình không thể chạy thêm dù chỉ một bước nữa. Đối với nhiều người trong chúng ta, ấy là khoảng 30 giây sau khi khởi hành, nhưng thậm chí vận động viên môn marathon họ kinh nghiệm hiện tượng nầy đến nỗi họ biết mình chỉ cần “đụng đến bức tường” là được rồi. “Bức tường” thì trổi hơn cách định nghĩa dễ dàng, song mượn từ cách định nghĩa nổi tiếng của thẩm phán Potter Stewart nói khá tục, bạn biết ngay khi bạn nhìn thấy việc ấy – hay đúng hơn, hạ cánh. Bất kỳ vận động viên nào đã kinh nghiệm sự mệt mỏi cực độ cơ bắp đều biết việc băng qua mức đến là một việc rất khó – dường như nếu không phải là bất khả thi – là mục tiêu phải đạt được.
Tác giả thơ Hêbơrơ muốn độc giả của mình hiểu rõ rằng có một số yếu tố cho việc hoàn tất mỹ mãn, trước tiên ông nhắc tới một số việc chúng ta phải lo làm và kế đó ông nói tới một số việc mà chúng ta không phải làm hay lẫn tránh, nếu chúng ta muốn hoàn tất mỹ mãn.
Những Việc Phải Làm Để Hoàn Tất Mỹ Mãn (các câu 12-14)
Trước tiên, Thêm Sức Cho Người Yếu Đuối (câu 12)
“Vậy, hãy dở bàn tay yếu đuối của anh em lên, luôn cả đầu gối lỏng lẻo nữa”.
Cụm từ được dịch “thêm sức” hay sát nghĩa “dở lên” (anorthosate) là một mệnh lệnh số nhiều và ám chỉ một nổ lực chung bởi nhiều người. Khi tôi đọc câu nầy, ngay lập tức tôi nghĩ đến sự cố được ghi lại trong Xuất Êdíptô ký 17:10-12. Dân Israel đang đánh trận với dân Amaléc, và bao lâu Môise nhấc hai bàn tay mình lên cao thì dân Israel sẽ thắng hơn, song khi ông mỏi mệt hai cánh tay ông hạ xuống thì kẻ thù lại thắng hơn. Một người tên là Hurơ nhìn thấy tình huống và ngay tức khắc nắm lấy hành động. Ông cho rằng cấp lãnh đạo sẽ thất bại không làm nổi phần việc của mình và vì cớ đó dân Israel sẽ thua trận. Nhưng những gì ông đã làm cho thấy ông đã trở thành một vận động viên của một đội. Hurơ đã làm vững chắc hai cánh tay của người Đức Chúa Trời trong một tình huống bất ổn.
Thực sự chẳng có chỗ trong nhà thờ cho một “đầu óc biệt động cô độc”. Chúng ta không hề dự định phải thể hiện đời sống của mình chỉ có đức tin thôi đâu. Thư tín gửi cho người Hêbơrơ thì đầy những ý tưởng giúp đỡ nhau để lo việc hoàn tất kia. “Nhưng hằng ngày anh em hãy khuyên bảo lẫn nhau, đang khi còn gọi là "Ngày nay," hầu cho trong anh em không ai bị tội lỗi dỗ dành mà cứng lòng” (3:13).
Sứ đồ Phaolô bản thân ông đang phấn đấu với tình trạng ngã lòng ở II Côrinhtô 7:6. Tôi muốn đọc cho bạn nghe từ bản dịch được gọi là “Sứ Điệp”. Phaolô nói: “Thế thì Đức Chúa Trời là Đấng nâng đỡ mấy cái đầu và tấm lòng gầm xuống của chúng ta với sự đến của Tít”. Tôi muốn bạn hãy để ý rằng sự khích lệ của Đức Chúa Trời dành cho Phaolô đã đến trong hình thức một con người, đó là Tít. Trong câu kế đó (II Côrinhtô 7:7) chúng ta đọc về cái chạm: “không những bởi người đến mà thôi, nhưng lại bởi sự yên ủi người đã nhận lãnh nơi anh em nữa: người có nói cho chúng tôi biết anh em rất ao ước, khóc lóc, và có lòng sốt sắng đối với tôi, điều đó làm cho tôi càng vui mừng thêm!” Hết thảy chúng ta đều hiểu nhu cần tiếp lấy sự xác nhận và sự khích lệ. Tuy nhiên, đấy cũng là việc mà chúng ta phải lo làm nữa đấy!
Khi chúng ta thực thi chức vụ khích lệ, lời lẽ của chúng ta không cần phải bóng bẩy hay hoa hòe đâu, tốt hơn thì lời lẽ ấy nên đến từ tấm lòng. Một lời nói khích lệ thậm chí không dài dòng, chỉ một lời nói ngắn gọn trên một tấm thiếp nhỏ cũng được rồi. Việc quan trọng nhất, ấy là chúng ta cầu xin Đức Chúa Trời để biết ai là người cần sự khích lệ của chúng ta, và rồi hãy dành thì giờ để làm việc ấy!
Hãy thêm sức cho người yếu đuối và cũng …
Thứ hai, làm cho đường lối mình được bằng thẳng (câu 13)
“…Khá làm đường thẳng cho chân anh em theo, hầu cho kẻ nào què khỏi lạc đường mà lại được chữa lành nữa”
Nhà giải kinh John McArthur nói về câu nầy như sau: “Việc làm đường thẳng cho chơn của bạn ý nói tới việc trụ lại nơi chính đường (làn) chạy của mình trong cuộc đua. Khi bạn tẻ tách ra khỏi làn chạy ấy, không những bạn tự truất quyền dự thi mà còn gây trở ngại cho các vận động viên khác nữa” [John MacArthur. The MacArthur New Testament Commentary: Hebrews. (Chicago: Moody, 1983) p. 402]
Vì thế, khi chúng ta cẩn trọng “làm đường thẳng” đây là một sự nhắc nhớ phải coi chừng ảnh hưởng của mình trên nhiều người khác. Phải coi chừng để bạn không phải là vầng đá vấp chơn cho những ai đang đi dọc theo con đường sự sống với bạn. “Chuyển vị” mang ý tưởng vứt bỏ việc gì đó không tham gia nữa.
Thật là thú vị khi bản dịch Cựu Ước Hylạp (bản 70) sử dụng chính từ ngữ ở đây được dịch là “què” để mô tả người nào đang nhìn xem khi Êli bắt lấy các tiên tri của Baanh trong I Các Vua 18. Dân sự đã bị què quặt về mặt thuộc linh, họ đến để xem coi việc gì sẽ xảy ra, nhưng không thể đạt tới điểm đưa ra một sự vam kết với Đức Chúa Trời. Người nào đang ở trong mối nguy hiểm bị hụt chân, nếu chúng ta để cho đời sống của chúng ta tẻ tách ra khỏi làn chạy thì những người ở bên lề đang quan sát họ không tự mình đầu phục với Đấng Christ.
Khá làm đường thẳng và …
Thứ ba, hãy cầu sự bình an (câu 14)
“Hãy cầu sự bình an với mọi người, cùng tìm theo sự nên thánh, vì nếu không nên thánh thì chẳng ai được thấy Đức Chúa Trời”. Không may, bình an là con đường có hai chiều. Đây là con đường không dễ sống nếu có ai đó quyết định muốn tham chiến nhắm vào bạn. Phaolô nói rõ ràng điều nầy khi ông viết ở Rôma 12:18: “Nếu có thể được, thì hãy hết sức mình mà hòa thuận với mọi người”. Chúng ta chỉ chịu trách nhiệm về phía chúng ta trong mối quan hệ, nhưng chúng ta không thể sử dụng tính hay sinh sự của người khác để xưng công bình việc chúng ta đáp trả cùng loại.
Vì vậy, khi chúng ta sống trong thế gian nầy, chúng ta có thể trông mong xung đột, nhưng nản lòng dường bao khi sự xung đột đó lại bị bắt gặp với những người ở bên trong nhà thờ. “Có một phân đoạn trong quyển “Fellowship of the Rings” của J.R. Tolkien, trong đó Đức Chúa Trời e sợ mấy con yêu tinh kết hiệp với những chú lùn có lòng kính sợ Đức Chúa Trời chống đối lại Chúa Tối Tăm. Ngay lập tức họ bắt đầu tranh cãi, đem những trận dịch lệ giáng xuống cổ của nhau. Thế rồi, kẻ khôn ngoan hơn trong đám là Haldir, lưu ý: “Thực ra, chẳng có gì trong quyền phép của Chúa Tối tăm tỏ ra rõ ràng hơn qua sự ly gián phân chia những kẻ đang chống đối hắn” [As quoted by R. Kent Hughes. Hebrews: An Anchor for the Soul. Vol II. (Wheaton: Crossway, 1993) p. 180]
Hãy cầu sự bình an và giờ đây chúng ta nhìn vào mặt tiêu cực.
Những việc không nên làm trong sự hoàn tất mỹ mãn (12:15-17)
Trước tiên, Đừng Trật Phần Ân Điển Của Đức Chúa Trời (câu 15a)
“Khá coi chừng kẻo có kẻ trật phần ân điển của Đức Chúa Trời …”
Tác giả thơ Hêbơrơ sử dụng một từ thú vị (một hình thức của episkopos) ở đây được dịch là “coi chừng” nhưng có khi chữ ấy được dịch là “xem xét”. Chữ nầy được áp dụng cho lãnh đạo hội thánh ở khắp nơi, ở đây là số nhiều và nói tới tất cả các thuộc viên trong hội chúng. Mọi người đều có trách nhiệm phải “xem xét” để những người khác trong gia đình không thiếu mất ân điển của Đức Chúa Trời.
Hụt mất ân điển của Đức Chúa Trời có ý nói tới một hay cả hai việc; một là không chấp nhận ơn tha thứ của Đức Chúa Trời hay không chấp nhận ơn tha thứ cho những người khác.
Đừng hụt mất ân điển của Đức Chúa Trời và …
Thứ hai, đừng để cho rễ đắng phát triển (câu 15b): “…kẻo rễ đắng châm ra, có thể ngăn trở và làm ô uế phần nhiều trong anh em chăng”.
Sự cay đắng được mô tả là một chất độc không mùi, không màu sắc và không nếm được, bạn dùng nó thì nó sẽ giết chết bạn. Cay đắng không bao giờ là một vấn đề riêng tư. Nó luôn luôn tuôn tràn ra trong đời sống của người ta … trẻ em, các thuộc viên trong gia đình, bạn bè, các thuộc viên trong hội thánh. Nó nằm ở đàng sau nhiều kinh nghiệm rối rắm trong hội thánh; những báo cáo dối, ngồi lê đôi mách cùng những lời vu cáo. Khi cay đắng bước vào trong một hội thánh, sự hiệp một, lòng yêu thương và lòng trung thành đi ra. Thường thì người ta nắm lấy cả hai bên và sự lây nhiễm lan rộng và sự bực tức dấy lên. Mỗi nhà thờ và chức dịch bị tổn hại không cách nầy cũng cách khác bởi chất độc nầy. Khi người ta chia sẻ chất độc với bạn, quả là khó nắm bắt được sự mích lòng của họ và không tin theo lời giải thích về các hoàn cảnh của họ. Nhưng những kẻ mang lấy chất độc cũng bị tổn hại và hoàn toàn bị hủy diệt vì sự cay đắng không hề tạo ra thứ gì tốt đẹp. Có lẽ chúng ta nên nắm lấy lời khuyên của diễn viên kịch Buddy Hackett khi ông nói: “Tôi có một vài lời bình với người ta, nhưng tôi không bao giờ mang lấy ác cảm. Bạn biết lý do tại sao không? Trong khi bạn mang lấy ác cảm, còn họ thì đang nhảy múa ở ngoài kia”.
Đừng để cho rễ đắng phát triển và …
Thứ ba, Đừng Xem Khinh Những Vụ Việc của Đức Chúa Trời (các câu 16-17)
“cũng đừng có ai khinh lờn như Ê-sau, chỉ vì một món ăn mà bán quyền con trưởng”
Êsau là hình ảnh thu nhỏ sống động nói tới việc buôn bán bia trong hiện tại: “sống cuộc sống với sự thưởng thức, vì bạn chỉ đi quanh đây có một lần!” Canh Đỏ (là ý nghĩa của chữ Ê đôm) “cậu bé tốt bụng” xưa kia, ông là một người cao lớn, có nhiều lông và chỉ nhắm vào “đồ ăn ngon (săn bắn) và phái yếu”.
Êsau được mô tả là “khinh lờn” (câu 16) (bebelos) đôi khi được dịch là “bất kỉnh” ý nói “cởi mở và dễ tiếp cận với mọi người hay thế gian”. Thế gian là người nam hay người nữ nào có ít hay chẳng có thì giờ để thờ phượng hay phục vụ, nhưng nó nhắm vào việc kiếm chác vật chất và tiện ích đời nầy. Cơ đốc nhân nào sống không khác gì mấy với những người chưa tin Chúa, họ đang lặp lại những tội lỗi của Êsau.
Xứ sở chúng ta đang nằm trong cơn khủng hoảng về đạo đức, và cơn khủng hoảng nầy từng phần thích ứng với sự thực Cơ đốc nhân không thực sự là hạng người mà họ đáng phải trở thành! Nhắc tới một chủng viện quốc gia của các cấp lãnh đạo Báptít Nam Phương, George Gallup nói: "Chúng ta thấy có ít khác biệt trong cách xử sự đạo đức giữa những người đi nhà thờ và những ai không sống năng động tôn giáo ... cấp độ nói dối, lừa đảo, và trộm cắp rất quen thuộc lắm trong cả hai nhóm" [Erwin Lutzer, Pastor to Pastor, p. 76]. Khi có ít khác biệt như thế giữa nhà thờ và người thế gian thì có lạ lùng gì khi xứ sở của chúng ta đang sống trong một cơn khủng hoảng về mặt đạo đức chứ.
“Thế thì, tình trạng thế gian là một mối bận tâm với người nhàn hạ và người giàu có. Nó nâng cao tiện nghi của họ lên tới chỗ thờ lạy hình tượng; tiền lương cao và phong cách sống an nhàn trở nên cần thiết trong cuộc sống. Tình trạng thế gian đang đọc mấy tờ tạp chí nói về người nào sống đời sống theo chủ nghĩa khoái lạc, họ chi quá nhiều tiền bạc cho bản thân họ và muốn sống giống như họ. Nhưng quan trọng hơn, tình trạng thế gian chỉ là kiêu ngạo và sự ích kỷ đang đội lốt. Nó đang bực tức khi có ai đó làm nhục chúng ta hay hạ cố chúng ta hoặc dứt bỏ. Nó có nghĩa là trang nhã dưới từng lời nói qua loa, đầy thách thức được thốt ra nghịch cùng chúng ta, luồn cúi khi có người khác được ưa chuộng hơn ở trước mặt chúng ta. Tình trạng thế gian đang neo lấy những ác cảm, săn sóc lời phê phán, rồi đắm mình trong chỗ tự thương hại. Đây là những cách thức trong đó chúng ta sống gần giống như người thế gian” [Dave Roper, The Strength of a Man, quoted in Family Survival in the American Jungle, Steve Farrar, 1991, Multnomah Press, p. 68].
Câu 17 tiếp tục với: “Thật vậy, anh em biết rằng đến sau, người muốn cha mình chúc phước cho, thì lại bị bỏ; vì dẫu người khóc lóc cầu xin, cũng chẳng đổi được ý cha mình đã định rồi”.
Nói như vầy không có nghĩa là Êsau không thể ăn năn tội của mình. Thay vì thế, ý nói rằng Êsau đã sống với mọi hậu quả của hành động của mình. Nếu Êsau tìm kiếm ơn tha thứ của Đức Chúa Trời (và tôi hy vọng ông có tìm kiếm), Đức Chúa Trời sẽ ban ơn ấy cho ông. Nhưng không có chút nước mắt nào hết, sẽ thay đổi quá khứ, ông không thể đưa ra quyết định mà ông đã quyết. Ông phải sống với mọi hậu quả.
Đừng Khinh Lờn Những Vụ Việc Của Đức Chúa Trời
Phần kết luận:
Bạn cũng có thể kết thúc mỹ mãn nữa đấy. Muốn như vậy, trước tiên bạn phải biết chắc mình là một thuộc viên trong gia đình của Đức Chúa Trời. Nếu bạn chưa thực hiện việc nầy, bạn có thể bởi công nhận tội lỗi của mình, nhìn nhận nhu cần của bạn về ơn tha thứ của Đức Chúa Trời, bởi tin những gì Kinh thánh phán về Chúa Jêsus đã chịu chết cho bạn và bởi tiếp nhận Ngài làm Cứu Chúa của riêng bạn. Điều nầy đặt bạn vào con đường bằng phẳng song đấy chỉ là phần bắt đầu của chuyến linh trình!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét